Monday, 15 October 2018

Quảng trường Bastille – Wikipedia tiếng Việt


Tọa độ: 48°51′12″B 2°22′09″Đ / 48,853333°B 2,369167°Đ / 48.853333; 2.369167



Quận 4,11,12


Paris street enseigne top.svg



Quảng trường Bastille là một quảng trường ở thành phố Paris. Được mang tên ngục Bastille, vị trí của quảng trường này là nơi từng xảy ra sự kiện Chiếm ngục Bastille vào ngày 14 tháng 7 năm 1789.

Ngày nay quảng trường Bastille là một điểm giao thông quan trọng, một khu phố ban đêm của Paris.





Quảng trường Bastille có đường kính khoảng 215 mét, một trong những khu phố nhộn nhịp của Paris. Ở giữa quảng trường là Cây cột Tháng Bảy bằng đồng. Cạnh quảng trường có nhà hát Opéra Bastille mang kiến trúc hiện đại, khánh thành năm 1989. Bao quanh quảng trường Bastille còn có nhiều quán cà phê, nhà hàng, hộp đêm tạo thành một khu phố về đêm của thành phố.

Quảng trường cũng là nơi diễn ra nhiều hoạt động, sự kiện. Đây thường là điểm xuất phát, kết thúc hoặc đi qua của các buổi biểu tình, diễu hành. Tính biểu tượng của quảng trường cũng thường được sử dụng cho các lễ mừng chiến thắng của Đảng Xã hội trong các cuộc bầu cử, như ngày 10 tháng 5 năm 1981, khi François Mitterrand trúng cử Tổng thống Pháp.



Ngục Bastille[sửa | sửa mã nguồn]


Vị trí của quảng trường Bastille trước đây là pháo đài Bastille, được xây dựng trong khoảng 1370 tới 1383, dưới thời vua Charles V. Tới thế kỷ 17, hồng y Richelieu cải tạo nó thành nhà tù. Trong Cách mạng Pháp, ngày 14 tháng 7 năm 1789, nơi đây diễn ra sự kiện Chiếm ngục Bastille, một biểu tượng cho Cách mạng, trở thành ngày quốc khánh của Pháp. Sau đó, vào ngày 15 tháng 7 năm 1789, nhà từ Bastille bị phá bỏ.


Nơi nhảy múa[sửa | sửa mã nguồn]


Ngày 14 tháng 7 năm 1790, một chiếc lều được dựng giữa đóng đổ nát của Bastille với tấm biển « Ở đây chúng ta nhảy múa ». Đó là buổi khiêu vũ 14 tháng 7 đầu tiên và thành truyền thống cho tới ngày nay. Căn lều này được vẽ lại trong một bức tranh bột màu trên bìa của Henri-Joseph Van Blarenberghe, một họa sĩ quân đội. Hiện nay tác phẩm được bày ở bảo tàng Carnavalet về lịch sử Paris. Henri-Joseph Van Blarenberghe cũng là người vẽ các bức tranh khác về sự kiện Chiếm ngục Bastille.

Ngày 16 tháng 7 năm 1792, vị trí Bastille được quyết định sẽ mở một quảng trường mang tên Liberté - Tự do - cùng việc dựng một cây cột. Pierre-François Palloy - nhà thầu từng chịu trách nhiệm phá hủy nhà tù Bastille sau sự kiện 14 tháng 7 - đã bắt đầu viên đá đầu tiên, nhưng công viên không được tiến hành. Tới năm 1793, một đài phun nước được xây dựng ở đây.


Máy chém[sửa | sửa mã nguồn]


Từ 9 đến 14 tháng 6 năm 1794, một chiếc máy chém được dựng ở quảng trường. Đống đổ nát của ngục đã được dọn quang và quảng trường được tặt tên là Quảng trường Antoine.

Tổng cộng số người bị chém ở đây lên tới con số 73. Sau ngày 14 tháng 6, máy chém được chuyển về quảng trường Trône-renversé, tức quảng trường Nation ngày nay.


Con voi quảng trường Bastille[sửa | sửa mã nguồn]


Vào năm 1808, Napoléon Bonaparte trong những dự án cải tạo lại Paris đã quyết định xây dựng tại quảng trường Bastille một công trình mang hình con voi. Cùng với đó, ở bên bờ kia sông Seine, tại quảng trường Étoile là công trình Khải Hoàn Môn. Công trình con voi của quảng trường Bastille dự tính cao 24 mét, được làm bằng đồng những khẩu pháo lấy của người Tây Ban Nha. Để leo lên đỉnh, một cầu thang được đặt ở một trong bốn chân của con voi. Kiến trúc sư Jean-Antoine Alavoine cho bắt đầu công trình vào năm 1833, nhưng chỉ có bản mẫu bằng thạch cao được dựng. Trong cuốn tiểu thuyết Những người khốn khổ (Les Misérables), nhà văn Victor Hugo đã miêu tả con voi này là nơi trú ẩn của cậu bé Gavroche. Tới năm 1846 thì công trình bị phá hủy.


Cây cột Tháng Bảy[sửa | sửa mã nguồn]


Năm 1833, vua Louis-Philippe I quyết định xây dựng Cây cột Tháng Bảy, công trình vốn đã được dự định từ năm 1792. Nhưng cây cột Tháng Bảy này không phải để tượng niệm Cách mạng 1789 mà là Cách mạng Tháng Bảy năm 1830. Công trình được hoàn thành năm 1840.



Nằm ở điểm giao của các quận 4, 11 và 12, quảng trường Bastille là một trong những đầu mối giao thông quan trọng của thành phố. Bến tàu điện ngầm ở đây là trạm Bastille, với các tuyến số 1, 5 và 8. Quảng trường cũng là vị trí con kênh Saint-Martin bắt đầu chảy lộ thiên rồi nối với sông Seine. Từ quảng trường Bastille có các con phố:


  • Phố Saint-Antoine, được kéo dài bởi phố Rivoli dẫn tới quảng trường Concorde

  • Phố Bastille

  • Đại lộ Beaumarchais dẫn đến quảng trường République

  • Đại lộ Richard-Lenoir kéo dài bởi đại lộ Jules-Ferry

  • Phố Roquette

  • Phố Faubourg-Saint-Antoine, dẫn đên quảng trường Nation

  • Ngõ Cheval Blanc

  • Phố Lyon, dẫn đến nhà ga Gare de Lyon

  • Đại lộ Bastille và đại lộ Bourdon, dọc bến Arsenal tới sông Seine

  • Đại lộ Henri IV



Dinard – Wikipedia tiếng Việt


Dinard / Dinarzh là một xã trong tỉnh Ille-et-Vilaine, thuộc vùng hành chính Bretagne của nước Pháp, có dân số là 10.430 người (thời điểm 1999). Dinard là một nơi tắm biển trong vùng Bretagne. Thành phố nhỏ này nằm cạnh cửa sông Rance, đối diện với Saint-Malo.


















PBS – Wikipedia tiếng Việt


PBS (tiếng Anh Public Broadcasting Service, có nghĩa "Dịch vụ Truyền thông Công cộng") là mạng truyền thông công cộng bất vụ lợi có 349 đài truyền hình làm thành viên ở Hoa Kỳ, cũng có một số đài truyền hình cáp ở Canada. Tuy thuật ngữ "truyền thông" cũng bao gồm dịch vụ radio, PBS chỉ cung cấp các chương trình tivi; radio thì nước Mỹ có NPR, American Public Media, và PRI.

PBS được thành lập năm 1969, lúc đó nó nối nghiệp nhiều chức năng của tổ chức đi trước, Truyền hình Giáo dục Quốc gia (National Educational Television, NET), tổ chức đó hợp nhất với đài WNDT tại Newark, New Jersey để trở thành WNET. PBS bắt đầu truyền hình vào thứ hai, ngày 5 tháng 10 năm 1970. Năm 1973, nó hợp nhất với Educational Television Stations.

PBS là đoàn thể tư nhân và bất vụ lợi, các đài thành viên làm chủ.[2] Tuy nhiên, các hoạt động của nó được cấp vốn bởi Corporation for Public Broadcasting (CPB), một tổ chức riêng do chính phủ liên bang cấp vốn. Trụ sở chính của PBS ở Thành phố Crystal, Virginia.











Mì ăn liền – Wikipedia tiếng Việt


Mì ăn liền (tên gọi quen thuộc là mì tôm, mì cua, mì gói) là món mì khô chiên trước với dầu cọ, thường ăn sau khi đổ nước sôi vào và đợi 3-5 phút. Món mì này còn được gọi mì gói hay mì cốc hoặc mì ly, tùy cách đựng mì.

Gói mì ăn liền thường có các gói gia vị nhỏ tách rời, thường bao gồm bột ngọt, nhưng cũng có loại không có bột ngọt. Có thể ăn sống sản phẩm này, tại vì mì đã được chiên trước; thường phải bẻ mì trước khi ngâm nước. Nếu dùng nước nguội, cần phải hâm nó lên 3 phút trong lò vi ba.





Mì ăn liền bắt nguồn từ các loại mì ramen Nhật ăn ngay, và tên gọi này được giữ ở Bắc Mỹ. Tuy nhiên, khi càng được phổ biến, thì ở châu Á đã bắt đầu xuất hiện nhiều loại thực phẩm ăn liền khác có nguồn gốc từ các món ăn khác nhau ở châu Á, như là phở ăn liền, bún ăn liền, miến ăn liền hay cháo ăn liền,... Andō Momofuku, người thành lập Công ty Thực phẩm Nissin, được coi là "cha đẻ" của mì ăn liền.



Mì ăn liền và những sản phẩm tương tự thường bị chỉ trích là thức ăn không tốt cho sức khỏe.[1][2] Một số tác hại của mì ăn liền có thể kể đến:[3]


Một suất mì ăn liền có rất nhiều carbohydrat nhưng ít chất xơ, vitamin và khoáng chất, chính vì vậy nếu dùng nhiều mì ăn liền sẽ dẫn đến nguy cơ bị mất cân bằng dinh dưỡng, béo bụng do tiêu thụ quá nhiều tinh bột.[3] Mì thường được rán (chiên) trong quá trình sản xuất nên có lượng chất béo bão hòa lớn. Ngoài ra, gia vị của mì thường chứa mì chính và một lượng lớn muối không tốt cho sức khỏe.[4]


Các loại sản phẩm ăn liền ở Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]


Một bát mì gói Omachi

Do có nhiều loại mì, phở, miến, bánh đa sợi truyền thống nên các loại mì ăn liền ở Việt Nam khá đa dạng. Một số loại như phở ăn liền, miến đậu xanh ăn liền, bún ăn liền, hủ tiếu, bánh đa cua ăn liền, nui ăn liền đều đã có mặt trên thị trường. Mì ăn liền có thể dùng với trứng gà, hoặc ăn chung với lẩu, đây là những cách ăn phổ biến ở Việt Nam.

Mì ăn liền có thể bổ sung thành phần đậu xanh, khoai tây, trà xanh hoặc các dưỡng chất khác như canxi, chất xơ, Omega 3, các vitamin khác,... Tuy nhiên, nó chỉ có tính tăng cường, giàu dưỡng chất tùy theo mục tiêu đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng, bản chất các sản phẩm này chưa phải là thực phẩm chức năng / dược phẩm.



Châu Mĩ[sửa | sửa mã nguồn]


Argentina[sửa | sửa mã nguồn]


Ở Argentina, mì ăn liền khá phổ biến và có thể dễ dàng được tìm thấy trong các siêu thị lớn nhỏ. Thương hiệu mì thường thấy là Sapporo Ichiban, hãng sản xuất mì ramen của Nhật. Hãng Machuran của Mĩ cũng khá nổi tiếng tại đây. Cùng với việc di cư ào ạt của người Người Hoa hiện nay, các siêu thị của người Hoa cũng bày bán khá nhiều các mặt hàng mì ăn liền với đa dạng thể loại.


Brazil[sửa | sửa mã nguồn]


Đã từ lâu, công ty chính sản xuất mì ăn liên ở Brazil là Nissin Miojo, và người dân Brazil thường gọi mì ăn liền là "Miojo" mặc dù tên gọi của nó là "lámen" hoặc "l'amen". Nhiều công ty khác, bao gồm Maggi và Nestlé cũng sản xuất mì ăn liền. Có nhiều loại mì khác nhau, trong đó có "Lámen Cremoso" với lớp sốt có nhiều kem, và "Lámen Hot" có vị cay nhờ tiêu, cũng như yakisoba và mì spaghetti. Khác với khái niệm ban đầu, người dân Brazil không chuẩn bị và dùng mì ăn liền như một món mì nước. Thay vào đó, họ chắt đi phần nước và ăn phần mì không như các món pasta.


Mexico[sửa | sửa mã nguồn]


Mì ăn liền rất phổ biến tại México và được coi là một món ăn vặt. Nhiều hương vị khác nhau như vị chanh và vị ớt rất phổ biến, thường được dùng với tôm. Mì ăn liền có trong tất cả các cửa hàng tạp hóa tại đất nước này. Mì ăn liền được đưa ra sử dụng lần đầu vào năm 1980 bởi Tập đoàn Maggi với tên gọi "Ramen Maggi Ăn liền", được đưa ra thị trường trong một túi nhựa nhỏ với các hương vị nhân tạo. Tuy nhiên nó không phổ biến lắm, cho đến năm 1990 mì li được đưa ra sử dụng bởi hãng Maruchan. Ngày nay, nhiều hãng mì ăn liên nội địa như "La Moderna" và "Herdez" đã phát triển được thương hiệu của mình.


Châu Á[sửa | sửa mã nguồn]


Trung Quốc[sửa | sửa mã nguồn]


Thị trường mì ăn liền tại đây đa số tập trung vào mặt hàng cao cấp, thường có giá trên 1 Nhân dân tệ. Những thương hiệu lớn tại Trung Quốc có thể kể đến như Ting Yi, Uni-President, Hwa-Long,... Theo một thống kê gần đây, Trung Quốc hiện là thị trường sản xuất và tiêu thụ mì ăn liền lớn nhất thế giới với 100 triệu gói mì mỗi ngày.[5] Vào tháng 7 năm 2012, 211 thùng mì tôm của công ty sản xuất mì ăn liền Jinmailang Nissin đã bị thu hồi do bị phát hiện có hàm lượng axit cao, gây nôn mửa, tiêu chảy và ảnh hưởng tới gan.[6]


Hồng Kông[sửa | sửa mã nguồn]


Người Quảng Đông đã có truyền thống nấu mì yi mien, một loại mì trứng vàng được phát minh vào thời nhà Thanh. Mì ăn liền hiện đại đầu tiên được giới thiệu rộng rãi với tên gọi "Doll Noodles" vào cuối thập niên 60 bởi Công ty Winner Food Products Ltd, hãng mà sau đó bị mua lại bởi Nissin vào năm 1984.


Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]


Với giá khá rẻ, trung bình từ 3.000 – 5.000 đồng/gói như hiện nay, chế biến nhanh và đơn giản, mì ăn liền là một loại thức ăn phổ biến tại Việt Nam.



Khu bán các loại mì gói tại Thương xá Tax, Sài Gòn

Việt Nam 2012 là một trong những nước tiêu thụ mì ăn liền hàng đầu tại châu Á và đứng thứ tư trên thế giới chỉ sau Trung Quốc, Indonesia và Nhật Bản với khẩu lượng 1 – 3 gói/người/tuần.[2][7] Theo thống kê của Bộ Công Thương, sản lượng mì ăn liền tại Việt Nam năm 2015 là 5,1 tỷ gói.[8]

Năm 2012 các nhà sản xuất mì ăn liền lớn tại Việt Nam gồm: Acecook Vietnam, Asia Foods, Vifon, Masan, Uniben...Trong đó Acecook Vietnam chiếm thị phần khoảng 65% tổng sản phẩm mì ăn liền cả nước,[9] và có kênh phân bố rộng rãi khắp nước,...

Theo Bộ Nông nghiệp, Thực phẩm và Nông thôn Hàn Quốc cho hay, Việt Nam 2015 là quốc gia tiêu thụ mì ăn liền nhiều thứ 2 thế giới sau Hàn Quốc. Trung bình 1 năm mỗi người dân Việt Nam ăn 55,1 gói mì ăn liền, trong khi người dân xứ Kim chi tiêu thụ tới 76 gói có trọng lượng trung bình là 120 gram. Xếp thứ 3 và thứ 4 trong danh sách này là Indonesia và Thái Lan.[10]



Tên gọi "mì ăn liền" ngoài việc chỉ một sản phẩm thực phẩm thì ở Việt Nam còn được dùng để chỉ về những bộ phim, ca khúc được công diễn mà không có nhiều giá trị nghệ thuật, dấu ấn trong lòng khán giả, những bộ phim, ca khúc chạy theo doanh thu, thời vụ và không có sức sống, sức ảnh hưởng lâu dài. Đây là tên gọi có tính phê bình.[11]

Không chỉ dùng để châm biếm những bộ phim, ca khúc kém chất lượng mà tên gọi "mì ăn liền" còn dùng để chỉ những người không chịu chủ động, dấn thân, muốn những cái xài được liền và có kết quả tức thì mà không muốn hoặc không cần đào tạo bài bản.[12]







Sao xung – Wikipedia tiếng Việt



Diagram explaining the geometry of a pulsar.jpg

Sao xung (hay pulsar) là các sao neutron xoay rất nhanh, nó biểu hiện như một nguồn sóng radio, được phát ra đều đặn ở các chu kì ngắn. Cường độ bức xạ thay đổi theo một chu kì đều, điều này chỉ ra chuyển động xoay của ngôi sao. Sao Neutron xoay nhanh đến mức lực li tâm làm biến dạng bức xạ của sao thành hình nón đôi, với đỉnh chung ở tâm sao. Bức xạ hình nón này xoay tròn và chỉ quét qua một phần không gian vũ trụ, bởi thế không phải sao pulsar nào cũng thấy được, kể cả khi nó ở rất gần Trái Đất.






Sao xung lần đầu tiên được Jocelyn Bell Burnell và Antony Hewish của Đại học Cambridge phát hiện năm 1967 qua bức xạ radio,[1] về sau còn có các sao xung phát ra tia X và tia gamma được khám phá. Nhờ thành công này Antony Hewish được tặng giải Nobel vào năm 1974. Họ thu được những sóng radio đặc biệt, bao gồm những dao động đồng dạng có chu kỳ đều từ vài phần nghìn đến vài giây. Giả thiết đầu tiên họ đặt ra là những sóng này đến từ những nền văn minh ngoài Trái Đất. Ngày nay giới khoa học thiên về công nhận giả thiết giải thích sự đều đặn của sóng radio là do được phát ra từ một ngôi sao nhiễm từ rất bé và quay rất nhanh. Để một ngôi sao có thể quay nhanh đến như thế mà không bị lực ly tâm làm tan rã, nó phải rất đặc mà đó là tính chất đặc trưng của sao neutron.

Sự phát sóng radio cực mạnh làm suy yếu năng lượng của sao xung làm cho tốc độ quay của nó chậm lại. Trong số này có sao xung Con Cua trong tinh vân Con Cua, tốc độ quay giảm một phần mười triệu mỗi năm. Trong các hệ sao đôi, sao xung hút dần vật chất từ sao đồng hành để duy trì năng lượng này.



Pulsar quay trong hệ sao đôi

Cho đến nay có ba loại sao xung được biết, phân loại theo nguồn gốc năng lượng phát ra sóng vô tuyến:


  • Sao xung có năng lượng biến đổi, năng lượng mất mát này làm phát sinh ra sóng vô tuyến.

  • Sao xung tích tụ năng lượng (gồm phần lớn nhưng không phải tất cả các sao xung phát ra tia X), khi năng lượng của trường hấp dẫn tăng lên đồng thời với vật chất tạo nên nguồn năng lượng (sản sinh ra tia X mà trên Trái Đất có thể nhận được).

  • Sao từ, ở những nơi từ trường bị suy yếu, phát sinh ra sóng vô tuyến.

Mặc dù cả ba loại sao trên là sao neutron, nhưng chúng có trạng thái và các tính chất vật lý tương đối khác nhau. Tuy nhiên chúng cũng có mối liên hệ với nhau. Chẳng hạn, các sao xung phát ra tia X là các sao xung có năng lượng thay đổi đã về già và mất gần hết năng lượng, và chỉ nhận biết được khi cặp sao đồng hành mở rộng ra và chuyển vật chất về phía sao xung. Quá trình này tiếp tục phát triển sẽ chuyển đủ mômen động lượng đến sao xung để "tái chế" nó thành sao xung có năng lượng biến đổi một phần nghìn giây.


Danh sách các sao xung đã quan sát được[sửa | sửa mã nguồn]



Nghiên cứu các pulsar có nhiều ứng dụng trong vật lý và thiên văn học. Một ví dụ nổi bật là việc chứng minh sự tồn tại của bức xạ hấp dẫn được dự đoán bởi thuyết tương đối tổng quát.







Bản mẫu:Sao biến quang








Nam Sumatera – Wikipedia tiếng Việt












Sumatera Selatan

Khẩu hiệu: Palembang BARI (Bersih, Aman, Rapi, Indah)
Map of South Sumatra province in Indonesia

Tỉnh lỵPalembang
Tỉnh trưởngAlex Noerdin
Diện tích113.339 km²
Dân số7.446.401 (2010)
Các dân tộcMã Lai (34,37%), Java (27,01%), Komering (5,68%), Sunda (2,45%), khác (30,49%)[1]
Tôn giáoHồi giáo (96%), Thiên Chúa giáo (1,7%), Phật giáo (1,8%)
Ngôn ngữTiếng Indonesia và các ngôn ngữ mẹ đẻ khác
Múi giờWIB (UTC+7)
Trang Webhttp://www.pempropsumsel.go.id

Nam Sumatera hay Nam Sumatra (tiếng Indonesia: Sumatera Selatan) là một tỉnh của Indonesia ở phía Nam đảo Sumatra, giáp với các tỉnh Lampung về phía Nam, Bengkulu về phía Tây và Jambi về phía Bắc. Ngoài khơi phía Đông là các đảo Bangka và Belitung, được tách khỏi tỉnh Nam Sumatera để lập thành tỉnh mới Bangka-Belitung năm 2000. Thủ phủ của tỉnh Nam Sumatera là Palembang, một thành phố nổi tiếng vì từng là kinh đô của vương quốc Srivijaya. Trầm tích than đá tại Nam Sumatra vào khoảng 22,24 tỷ tấn, chiếm 48,45% tổng trữ lượng toàn quốc. Ngoài ra tỉnh cũng có trữ lượng lớn về khí thiên nhiên.[2]



Tỉnh Nam Sumatra từ thế kỷ trước còn được gọi là Srivijaya vì từ thế kỷ thứ 7 cho đến thế kỷ thứ 12 khu vực này là trung tâm của vương quốc Srivijaya. Đây là vương quốc hàng hải lớn nhất và mạnh nhất trong quần đảo. Tiếng vang và ảnh hưởng của nó thậm chí đến đảo Madagascar tại châu Phi. Kể từ thế kỷ 13 cho đến thế kỷ 14, khu vực này nằm dưới sự cai trị của Majapahit. Tuy nhiên, khu vực này đã trở thành những vùng đất vô chính phủ và nạn cướp biển hoành hành, đặc biệt là từ Trung Quốc. Theo một số nghiên cứu, vương quốc Srivijaya được thành lập vào ngày 17 tháng 6, 683. Ngày này sau đó đã trở thành một ngày kỷ niệm hàng năm tại Palembang.

Tỉnh Nam Sumatra được chia ra 11 huyện và 4 thành phố:




  1. ^ Indonesia's Population: Ethnicity and Religion in a Changing Political Landscape. Institute of Southeast Asian Studies. 2003. 

  2. ^ “Waspada Online”. Waspada Online. Truy cập 24 tháng 9 năm 2015. 


2°45′N 103°50′Đ / 2,75°N 103,833°Đ / -2.750; 103.833



Monday, 2 October 2017

1441 - Làm lại đọc: Ở trên và vượt ra ngoài


Xem thêm hình ảnh & gt;
FamilyHuntington ngân hàng New York
những gì họ HadA năm 1950 ranch-phong cách nhà với một nhà bếp 11 1/2-by-16 1/2-chân không bao giờ có được Cập Nhật. Vải sơn màu xám bàn đã được nhuộm màu và trầy xước, các bóng đèn cần undercabinet không còn được sản xuất, và lò nướng có nhiệt bị lỗi. Trong thực tế, tất cả các thiết bị đã quá lỗi thời họ đã là thực tế của di tích. Thêm vào đó, chỉ cần không có đủ tủ và không gian quầy. "Tôi không thể nói bất cứ điều gì tốt về nhà bếp cũ," thừa nhận Joyce ngân hàng. Từ những âm thanh của nó, không phải chúng tôi có thể.
những gì họ WantedTo tối đa hóa lưu trữ và khu vực làm việc, lượng ánh sáng tự nhiên nhận được trong nhăn và mở nhà bếp với phòng liền kề sân sau và 12 của 12 1/2 chân ăn, cái sau đã được kết nối vào bếp bởi một cánh cửa hẹp túi. Oh, và thiết bị gia dụng của thế kỷ 21, xin vui lòng!
những gì họ DidJoyce và chồng Adam lớn lên bếp của 8-chân trần một bổ sung 4 bàn chân để roofline bằng cách loại bỏ căn gác; kết quả là nhà thờ trần (trang bị đèn chiếu sáng có thể sâu) làm cho không gian cảm thấy cởi mở hơn. Tiếp theo, để cải thiện dòng chảy giữa nhà bếp và phòng ăn underutilized, các ngân hàng rời hầu hết không-chịu lực tường tách hai khu vực; về phía khu vực ăn uống, họ đóng khung mở cửa với đúc để duy trì một sự phân biệt trực quan giữa các không gian. "Bây giờ bàn ăn là như vậy có thể truy cập, chúng tôi phục vụ tất cả chúng tôi bữa ăn có thay vì trong nhà bếp, như chúng tôi sử dụng để" nói rằng Joyce.
để truy cập trực tiếp vào hàng hiên phía sau, hai vợ chồng thay thế của nhà bếp mở chiến thắng-dows với cửa ra vào tiếng Pháp. Sau đó, họ trao đổi ánh sáng màu nâu linoleum sàn gốc cho Brazil, tối anh đào tấm ván kết thúc với một chiếc áo khoác polyurethane. Họ vẽ các bức tường màu be nhẹ nhàng và chọn tham gia cho trắng, bán custom maple cabinetry với antiqued đồng cứng — một cải tiến lớn hơn các tủ gỗ sồi cũ có yellowed theo thời gian. "Trước khi chúng tôi ra lệnh cho các tủ, chúng tôi đã cho kiểm kê của tất cả mọi thứ mà sẽ đi vào bên trong," ông Joyce. "Chúng tôi không muốn cài đặt chúng và sau đó nhận ra không có chỗ cho Tupperware."
để tương phản ánh của các thiết bị gia dụng bằng thép không gỉ mới-bao gồm cả tủ lạnh, phạm vi, vent hood và lò vi sóng/lò nướng kết hợp-các ngân hàng đưa lên một backsplash gạch phía sau dãy núi, sau đó hai bên với beadboard trắng sơn; trên bảng tài khoản treo tủ kính phía trước hai Hiển thị các bộ sưu tập gốm của Joyce. Ở trung tâm của các nhà bếp là viết tắt của một hòn đảo công việc phong — đứng đầu với đá hoa cương đen mài dũa — bởi một cặp kính mặt dây đèn được thắp sáng. Các ngân hàng có máy rửa chén Inox hiện có của họ — mua hàng trước khi cải tạo-xây dựng thành đảo, sau đó thêm wicker barstools, điện toe-đá nhiệt-ers và một bồn rửa lòng chảo bằng thép không rỉ cho phép người sử dụng nó để đối mặt với các sân sau wisteria và trumpet vine-covered Pergola. "Hey, tại sao những người hàng xóm nên tất cả các quan điểm tốt?" hỏi Joyce.
nhưng cô tính năng yêu thích của nhà bếp mới là một chiếc dù Giặt ủi theo đặc thù vào một cơ sở tủ để bên trái của dãy. "Bây giờ nó là thực sự thú vị cho trẻ em để thả quần áo của họ trong sự cản trở," cô nói.
những gì họ không DoWaste thời gian. Các ngân hàng đã dành ba tháng trước khi đổi mới thiết kế nhà bếp mình và đặt hàng gia dụng và tủ. Sau đó, họ thuê một chuyên nghiệp để cài đặt chúng. Vì hàng hoá đến trước khi các nhà thầu, các cặp vợ chồng bỏ qua sự chậm trễ giao hàng và hoàn thành dự án trong thời gian kỷ lục: một tháng bằng phẳng, mặc dù hai chính snowstorms.
tại sao nó sẽ giúp để có một nhà để xe, tầng hầm hoặc BothIf bạn lên kế hoạch trước như các Ngân hàng đã làm, bạn sẽ cần một nơi nào đó để stow những tủ mới và các thiết bị cho đến khi họ có thể được cài đặt, do đó các nhà để xe. Và bạn chỉ có thể đặt những thứ cũ để sử dụng, quá. Các cặp vợ chồng đã hoàn thành tầng hầm của họ-đó đã đặt tủ lạnh — vào một nhà bếp thứ hai. Họ trang bị các phòng với tủ cũ của họ, sau đó thêm một nhôm gấp bàn và ghế, lò vi sóng, lò nướng bánh và một bếp điện 2-burner, mà họ snagged cho $2 tại một sân bán hàng.
kệ tivi kính Làm lại đọc: Ở trên và vượt ra ngoài